Online: 96
Pageview: 352935
KHO BÁU CĂN CỨ 6
Tháng 5-1945, thời điểm Nhật sắp sửa đầu hàng quân Đồng minh có nhiều nguồn tin tình báo cho rằng chính đại tá Yoshida, thuộc cấp của tướng Yamashita đã thu gom nhiều tấn vàng vòng, châu báu cướp được tại Việt Nam và các nước đông nam á chở bằng xe lửa từ Sài Gòn ra Suối Kiết (Tánh Linh). Những mật vụ của pháp nằm vùng tại Sài gòn lúc bấy giờ cho rằng Yoshida đã chỉ đạo cho thuộc cấp cùng một nhóm người Raglai thông thạo địa hình đã chôn giấu kho báu 6 tấn vàng và châu báu trị giá hàng tỷ đô la tại khu vực Căn cứ 6 rồi sau đó thủ tiêu tất cả những người tham gia. Tuy nhiên trong số đó có một người tộc trưởng Raglai may mắn sống sót nhờ chạy thoát.
Những thông tin cơ mật này đều được chính quyền Ngô Đình Diệm nắm rõ. Vì thế, năm 1957, ông Ngô Đình Diệm quyết định cắt một phần phía nam tỉnh Bình Thuận để thành lập tỉnh Bình Tuy.
Người được tin tưởng giao trọng trách là Đại úy gốc Quảng Bình Lê Văn Bường lúc đó chỉ là Quận trưởng Tiên Phước (Quảng Nam) đã được điều khẩn cấp bằng quyết định số 17/NV được ông Diệm ký ngày 10-1-1957 vào Bình Tuy làm Tỉnh trưởng với quân hàm thiếu tá và chưa đầy ba năm sau được vinh thăng trung tá.
Với lệnh điều động trên, ai cũng hiểu ông Bường là tay chân thân cận của gia đình ông Ngô Đình Diệm nên việc điều Bường về Bình Tuy không ngoài tham vọng tìm kiếm và bảo vệ 02 kho báu dó là kho báu căn cứ 6 và kho báu núi Tàu.
Thời đó, từ Vĩ tuyến 17 đến tận đảo Phú Quốc ai cũng biết bốn người thân cận của dòng họ Ngô Đình gồm “nhất Thảo, nhì Bường, tam Thơ, tứ Duệ”. Ngoài ông Bường xếp hạng nhì, ba người còn lại gồm đại tá Phạm Ngọc Thảo; Phó Tổng thống Nguyễn Ngọc Thơ và đại tá Nguyễn Hữu Duệ, Tư lệnh phó kiêm Tham mưu trưởng Lữ đòan liên minh phòng vệ Phủ tổng thống.
Ngày 24-1-1957, thiếu tá Lê Văn Bường chính thức về Bình Tuy nhậm chức. Từ khi ông Bường về, người dân Bình Tuy đều nghe mỗi tháng ngài cố vấn Ngô Đình Nhu thường tổ chức đi săn ở khu vực Căn cứ 6. Mỗi cuộc “đi săn” của ông Nhu luôn có “lực lượng phòng vệ Phủ Tổng thống” trang bị đến tận răng đi kèm.
Gọi là “đi săn” chứ kỳ thực ông Nhu chỉ xua quân dò la trong một khu vực chỉ vài cây số vuông.
Gần một tháng sau, ngày 20-2-1957 theo lệnh của hai ông Diệm-Nhu, tân tỉnh trưởng Lê Văn Bường bắt tay vào thành lập khẩn cấp quận Tánh Linh. Ông Bường cũng nhận nhiệm vụ tối mật là phải đưa tay chân thân tín vào giữ các chức vụ trọng yếu trong quận Tánh Linh để bằng mọi giá phải tìm được người tộc trưởng Raglai thoát chết khi tham gia chôn giấu kho báu.
Cuối năm 1959, từ tin mật báo của một Địa điểm trưởng ở khu vực Suối Kiết, ông Lê Văn Bường may mắn tìm được người tộc trưởng lúc đó đã hơn 60 tuổi. Một bức điện mật lập tức gởi về Phủ Tổng thống từ Tiểu khu Bình Tuy thông báo tin mừng. Và chỉ ba ngày sau, thêm một bông mai vàng nở trên ve áo của ông Bường, tân tỉnh trưởng Bình Tuy được vinh thăng trung tá.
Gần một tuần sau, đích thân trung tá Bường lái xe đưa vị tộc trưởng vào Dinh Độc lập yết kiến ngài cố vấn. Sau này anh em ông Diệm đã bị bắn chết, ông Bường mới kể lại cho vợ bé là bà Vũ Thị Thanh Xuân biết sau khi chỉ địa điểm, vị tộc trưởng được ông Nhu mời rượu và ôm bụng quằn quại ngã xuống chết tức thì. Riêng ông Bường chỉ dám đứng im không dám hé một tiếng! Tuy nhiên trước khi đưa người tộc trưởng vào Sài Gòn, ông Bường đã thực hiện không dưới bốn chuyến bay thám sát bí mật bằng máy bay L19 cùng với người tộc trưởng Raglai.
Với hàng lọat những chuyến bay, người ta tin chắc rằng trong tay ông Bường đã có tấm không ảnh về kho báu cụ thể bằng những tọa độ được đánh dấu chính xác trong khu vực khoảng một cây số vuông.
Chính những chuyến bay thám sát này mà ông ta mang họa. Nếu là người khác đã bị xử bắn nhưng cho dù có là người thân cận lại dám qua mặt nên ngày 10-5-1961, ông Bường bị điều chuyển về Lao Bảo sát biên giới Lào. Cùng ngày, ông Ngô Đình Diệm ký quyết định 503/NV cử đại úy Nguyễn Văn Tý về giữ chức tỉnh trưởng Bình Tuy.
Trong thời gian này “những cuộc đi săn” của ông Ngô Đình Nhu vào khu vực Căn cứ 6 ngày càng dày đặc hơn.
Tuy nhiên, ngày 1-11-1963, chế độ Ngô Đình Diệm bị đảo chính và một ngày sau, đại úy Nguyễn Văn Nhung tùy viên của tướng Dương Văn Minh đã bắn chết anh em ông Diệm, kết thúc giấc mơ về “kho báu” của ông Nhu. Cũng trong thời điểm này trung tá Lê Văn Bường cùng vợ bé và các con cũng đột nhiên biến mất.
Năm 1971, ông Cao Xuân Vỹ một người quen thân với cựu tỉnh trưởng Lê Văn Bường ra ứng cử dân biểu ở Bình Tuy. Nhờ thế lực này ông Bường đưa vợ con về La Gi, Bình Tuy tiếp tục nuôi hy vọng về kho báu căn cứ 6. Bường cho biết, trong 10 năm qua, ông ta được một nhóm người Hoa họ Trương cưu mang, sống trốn tránh trong một căn nhà trên đường Võ Tánh, Gia Định, để tránh phe đối lập do tướng Đỗ Cao Trí dẫn đầu tầm nã nhằm cướp lại tấm không ảnh kho báu căn cứ 6. Căn cước mới của viên cựu tỉnh trưởng mang tên Tôn Thất Bình. Ông ta chủ động rủ rê ông Trần Phương Tiệp hùn hạp chọn đất lập trang trại để che mắt tìm kho báu ở Hàm Tân và Tánh Linh. Trang trại này nằm ở km 58 (tính từ thị xã Phan thiết, tỉnh Bình Thuận), dân địa phương quen gọi là căn cứ 6.
Thế nhưng đến cuối năm 1973, ông Bường được một số người Nhật mời vào Sài Gòn tiếp kiến. Và chỉ sau một chung rượu khai cuộc, viên cựu tỉnh trưởng bỗng ôm ngực kêu khó thở và chết ngay trên đường khi chưa kịp đưa đến Bệnh viện Nguyễn Văn Học (Gia Định) cấp cứu.
Nhiều thông tin từ người nhà cho biết đây chỉ là chuyện đồn thổi để gắn liền với câu chuyện kho báu Căn cứ 6. Thực tế đêm đó ông Bường có dự tiệc rượu sau đó ông Bường đã quay về một căn nhà khác của mình ở Gia Định. Tuy nhiên khi vào phòng tắm, ông Bường mới đổ gục và được đưa đến Bệnh viện Nguyễn Văn Học nhưng chết trên đường đi cấp cứu. 1 chú ý khác là khi ông Tiệp hay tin đã vội vã chạy vào bệnh viện nhưng ông Bường đã chết vì vậy cũng không trăng chối lại điều gì cả.
Sau cái chết đầy uẩn khuất của ông Lê Văn Bường, mọi chú ý đều đổ dồn vào bà Vũ Thị Thanh Xuân, vợ bé viên cựu tỉnh trưởng bởi bà Xuân là người gắn bó suốt thời gian ông Bường về nhận chức Tỉnh trưởng Bình Tuy cùng những hoạt động sau này của chồng trên vùng đất Căn cứ 6.
Nhiều tin tức lúc đó còn khẳng định chính bà Xuân mới là người đang giữ tấm không ảnh “Kho báu Yoshida”.
Tấm không ảnh kho báu Yoshida nghi vấn bà Vũ Thị Thanh Xuân đang giữ trong tay vẫn đang được rất nhiều nhân vật có thế lực chú ý. Đặc biệt là vào thời điểm quân Giải phóng tổng tấn công trên nhiều mặt trận, giải phóng Phước Long.
Nhiều quân nhân cao cấp trong Quân lực Việt Nam Cộng Hòa luôn khát khao có tấm không ảnh kho báu để tranh thủ khai thác nhằm mang số tài sản trên ra nước ngoài trước khi chế độ Sài Gòn sụp đổ.
Vì thế không lâu sau đó, Vũ Thị Thanh Xuân bất ngờ bị cảnh sát quốc gia bắt giữ và tống giam tại Tổng nha Cảnh sát. Theo lệnh bắt mà đích thân trung tá Đinh Văn Hạp, Chỉ huy trưởng Cảnh sát quốc gia tỉnh Bình Tuy thông báo tại văn phòng Ty cảnh sát thì bà Xuân có dấu hiệu làm gián điệp cho Việt Cộng.
Sau khi công bố lệnh bắt, một trực thăng quân sự khẩn cấp được điều đến chở phu nhân cựu tỉnh trưởng Bình Tuy trực chỉ Sài Gòn. Thế nhưng, vài ngày hôm sau tại Bình Tuy dư luận rộ lên cho biết thực chất vụ bắt giữ này chỉ là che đậy âm mưu chiếm tấm không ảnh kho báu mà cố tỉnh trưởng Lê Văn Bường để lại cho vợ.
Ngày 23-4-1975, Bình Tuy giải phóng. Đại úy Nguyễn Tơ cướp thuyền của ngư dân đưa bốn đứa con của bà Xuân vượt biển ra hạm đội của Mỹ và sau đó định cư ở Pháp.
Riêng phần bà Xuân, do quá kín tiếng nên dù thiếu tướng Nguyễn Khắc Bình, Tư lệnh Cảnh sát quốc gia cử ra những thuộc cấp giỏi nhất của tổng nha vẫn không khai thác được gì kể cả tội “gián điệp” lẫn những dữ liệu liên quan đến kho báu Căn cứ 6.
❌ LIÊN HỆ NGAY
✅ Trung tâm Nghiên cứu Khoáng sản KIMSOHA
✅ Hotline: 0339.999.928 (Quý khách có nhu cầu tư vấn chuyên sâu, vui lòng gọi điện hẹn gặp trước 01 tuần)
✅ Website: maydovang.com
Ngày 30-4-1975, tù nhân trong các nhà lao tranh thủ cướp chìa khóa tháo bung cửa tù trở về với gia đình và bà Xuân là một người trong số đó.
Sau 1975, bà Xuân về La Gi sinh sống đến năm 1987 thì qua Pháp định cư theo diện bảo lãnh.